Phim sex bạn gái bím hồng nhấp ngoáy nhiệt tình

Chuyển Server Nếu Phim Load Không Được
SV X1 SV X3
0 views
|

Phim sex bạn gái bím hồng nhấp ngoáy nhiệt tình chơi cô bạn gái lồn hồng cực ngon, địt bạn gái lồn hồng các kiểu, chịch nhau đủ tư thế cực ngon. Cơ thể cả 2 run rẩy, co giật, bộ phận sinh dục đang cắm chặt vô nhau càng co giật dữ dội hơn. Từng đợt cực khoái này đến đợt cực khoái khác trào ra từ hạ thể của hai người, như từng cơn sóng dữ ùa lên xâm chiến hết toàn bộ cơ thể và tâm trí của hai cha con. Cả hai đắm chìm trong nhục dục, quên luôn thời gian, và thậm chí là quên luôn cả thở…
… Không biết trải qua bao nhiêu lâu, khi dượng thả lỏng vòng tay quanh cơ thể con nhỏ, thì nó cũng thấy cơ thể mình bỗng như bong bóng xì hơi, mềm đến mức có cảm giác có thể tan chảy vào cái giường bên dưới, kèm theo một sự mệt mỏi không hề nhẹ. Tuy nhiên cảm giác này cực kỳ dễ chịu nên con nhỏ thở ra một hơi thật dài, buông xõa hai tay ra hai bên, và một cơn buồn ngủ chợt ập tới không cưỡng lại được.
Và hình như dượng cũng vậy. Nó thấy con ku của dượng được rút ra khỏi âm hộ nó, đầu ku kéo theo cả một dây nhớt, rũ xuống lòng thòng, nhiễu cả xuống giường. Rồi dượng phả hơi thở mạnh vô người nó, nằm ngửa xuống bên cạnh, ngực phập phồng, nụ cười đầy thỏa mãn vẫn còn treo trên gương mặt góc cạnh của dượng.
Con nhỏ hạnh phúc quá, nó cũng vừa thở mạnh vừa nghiêng người qua ôm chặt lấy bắp tay to của dượng, nép mình vô dượng như một con chim nhỏ lạc lõng, giờ đây đã tìm được nơi nương tựa.
Nó và dượng không cần nói gì thêm, chỉ nằm đó hưởng thụ cảm giác thoải mái, mát mẻ của cơ thể sau khi cực khoái. Và rất nhanh sau đó, cả hai cùng chìm vào giấc ngủ đầy dễ chịu.
Lát sau con Nhung giật mình thức dậy vì có tiếng khóc của em bé. Khi thức giấc nhìn qua thì con đã không khóc nữa, mà nằm đó tự bú ngón tay, kêu oe oe. Dượng cũng vừa thức dậy, đắm đuối nhìn con Nhung, cười nói
“Hai tuần trước là ngày quốc tế thiếu nhi đó, ba que tặng quà cho con, nhưng lúc nãy ba tặng bù cho con rồi nha, hí hí”
Con nhỏ ngơ ngác hỏi
“Quà gì đâu con không thấy?”
Dượng cười hè hè, sờ sờ vào bướm nó và nói
“Đây nè, con thích không? Hí hí”
Con nhỏ ngớ ra chút xíu rồi đỏ mặt. Nó nói
“Ba này, kỳ quá hà!”
Tới lúc này rồi mà nó vẫn mắc cỡ khi dượng nói chuyện tục với nó. Cho nên ở nhà mà không đến lúc “cần thiết, nó vẫn lấy cái váy đầm bầu mặc vô chứ không có tồng ngồng đi tới đi lui như dượng. Nó nhăn mũi, lắc lắc đầu
“Hổng chịu đâu! Con muốn có quà hà! Con bắt đền ba đó, huhu”
Vừa nói nó vừa chu chu đôi môi đỏ rựng như màu cà chua chín ra làm nũng. Nó cũng đã biết dượng không có khả năng “đề kháng” với màn nhõng nhẽo này của nó.
Và đúng vậy. Dượng sau khi cười hì hì rồi cũng gật đầu nói
“Ba giỡn con thôi mà, nè, để ba đi lấy quà cho con nha”
Nói xong dượng nhổm dậy, bước xuống giường, nhưng mới đi vài bước nó bỗng thấy dượng quay lại, chồm lên giường, cúi người xuống hôn lên bướm nó cái “chụt” rồi nói
“Trời ơi! Nhìn bướm của con cưng quá đi! Haha”
Con nhỏ phì cười, dạng chân ra nói
“Ba thiên vị! Cưng bướm hơn cưng con, huhu”
Vừa nói vừa nhăn mặt giả khóc, khiến cho dượng càng cười hô hố, chồm lên hôn vô môi nó một nụ hôn thật sâu. Con nhỏ cảm thấy miệng mình bị dính cái mùi tanh tanh từ miệng dượng mà nó không dám nói gì. Dượng còn dám hôn trực tiếp vô bướm nó, nó làm sao dám ra mặt chê bai.
Sau đó dượng mới chống tay nhổm dậy, đi ra ngoài.
Lát sau con nhỏ thấy dượng đi vô phòng và đưa nó một cái hộp quà được gói kỹ lưỡng, có dán cả một cái nơ rất đẹp lên trên.
Nó lúc đó còn đang dạng chân, rặn bướm kêu “tẹt tẹt” để chùi cái mớ chất nhầy rào ra từng đợt vô khăn giấy. Ngẩng đầu lên thấy hộp quà thật, nó mừng rơn. Vội quăng mớ khăn giấy qua một bên giường, chồm tới cầm lấy hộp quà, rồi chồm lên ôm lấy người dượng, hôn dượng mấy cái lên môi, nói
“Con cảm ơn ba nha, hihi, lần đầu tiên con có quà quốc tế thiếu nhi đó, hihi”
Rồi nó tò mò nhìn hộp quà và hỏi
“Cái gì vậy ba?”
Vừa hỏi nó vừa lắc lắc cái hộp, khá nhẹ, tạo ra âm thanh sột soạt, lộp cộp gì đó.
Gã cười cười nói
“Thì con mở ra đi rồi biết. Vậy mới bất ngờ chứ!”
Con nhỏ hí hửng xé giấy gói, nhưng nó không dám xé toạc ra mà nhè nhẹ tìm cách giữ cho giấy gói ít rách nhất có thể. Sau một hồi nâng niu, nó cũng mở tới cái hộp giấy bên trong. Và lôi ra một bộ dây nhợ gì đó, nửa giống quần xi líp. Nó cầm cái gì đó giống cái quần nhỏ, giơ lên nhìn mà ngơ ngác
“Quần xi líp hả ba?”
Dượng lắc đầu cười nói
“Không. Quần bơi đó. Có áo nữa. Con mặc thử đi!”
Vừa nói gã vừa chỉ “cái áo”, chỉ là 2 miếng vải tam giác nhỏ xíu nối bằng mấy cọng dây mỏng manh. Con nhỏ cầm cái áo lên mà gãi đầu. Hai miếng tam giác trên cái áo này cũng bằng với miếng tam giác trên “cái quần bơi” vậy, nhưng là được 2 miếng, còn quần bơi chỉ có một miếng nhỏ xíu thôi. Tất cả nối lại bằng vài cọng dây vải to cỡ chiếc đũa, rất là mỏng manh. Con nhỏ giơ lên mà không biết mặc như thế nào luôn. Nó cũng thắc mắc
“Quần áo bơi để chi vậy ba? Con đâu có biết bơi?”
Dượng nói với nó
“Ba sẽ dạy con. Dễ lắm. Sau nhà mình có con sông nè, mỗi bữa đều tập bơi thì chừng hơn tuần là biết bơi hà”
Con nhỏ thun người lại, nó nói
“Con sợ nước”
Dượng cười an ủi
“Không sao, có ba đây! Con biết bơi sớm thì mai mốt vô trường có môn bơi, con sẽ học dễ hơn các bạn đó. Bây giờ thử đồ bơi này đi, ba coi có vừa không”.