Phim sex ngủ với em sinh viên chưa có người yêu

Chuyển Server Nếu Phim Load Không Được
SV X1 SV X3 SV HD
0 views
|

Phim sex ngủ với em sinh viên chưa có người yêu em gái việt lồn khít, địt lút cán em gái việt dâm đãng. Bên trong khá tối, nhưng vì ngoài trời nắng chang chang nên vẫn có một vài tia nắng chui lọt qua các khe và ô thông gió của căn phòng nên tôi vẫn có thể nhìn rõ được. Một thân hình con gái trần truồng, làn da trắng nõn nà đang ưỡn người cưỡi lên một người năm ở trên giường. Người này khá nhỏ và gầy tới mức tôi không biết có phải là ông hiệu phó hay không nữa. Tôi thầm nghĩ “Hay là nhầm phòng, nhà thằng Tuấn chuyển phòng đi chỗ khác rồi”. Nhưng cái tiếng rên rỉ kia quen thuộc quá, tôi bèn cố tìm một khe cửa khác có thể trông thấy được rõ ràng hơn. Tôi khẽ kiễng chân lên, ghé mắt vào một cái lỗ tròn có lẽ là do bị mọt đục thủng…

Ah…uhm…đã quá …hihihih…bắn hết vào trong em nhé…hihihih

Trời đất ơi!!!!!!!!!

Tôi trợn mắt lên như muốn lọt khỏi tròng mắt vậy. Tôi không thể tin nổi được nữa, đầu óc tôi hỗn loạn và bối rối vô cùng khi tận mắt chứng kiện chuyện xảy ra trước mắt.Cô gái đang làm tình, giọng nói ấy, dáng hình tuyệt mĩ ấy, làn da trắng ngọc ngà ấy, không phải ai khác nữa… Mẹ tôi…

Thế là thế nào ?
Tôi run run lùi xa ra khỏi cửa sổ, lẩm bẩm nói. Vâng, tới đây thì phải thưa với các bạn rằng. Chuyện này rõ ràng là không ổn rồi…
Trong cái không khí nóng nực của buổi trưa nhưng xung quanh tôi cảm thấy lành lạnh kỳ lạ. Một chuyện hoang đường xảy ra trước mắt tôi. Mẹ tôi đang trần truồng cưỡi lên người ông hiệu phó. 2 người bọn họ nhấp nhổm theo nhịp điệu kèm theo tiếng rên rỉ khe khẽ trông cực kỳ dâm loạn. Nhưng tôi thì không để ý những chuyện đó nữa, tôi hiểu rằng có chuyện gì đó kỳ lạ đang xảy ra. Đương nhiên vì chắc chắn rằng mẹ tôi không thể có mặt ở đây giờ này được, không thể nào…

Tôi lằng lặng cố gắng nghé mắt vào khe cửa để nhìn rõ hơn, khẳng định một lần nữa rằng người trong phòng chắc chắn là mẹ tôi, không thể là ai khác được. Tôi nghĩ rằng cần phải làm cái gì đó…

Nhẹ nhàng rời khỏi cửa sổ, tôi cố gắng đi nhanh nhất có thể vòng qua 1 nửa khu nhà, tới cửa chính rồi đi như chạy thật nhanh vào khu khám bệnh tự nguyện, nơi có phòng riêng của ông hiệu phó nằm ở đó.

Càng đi tới gần, tim tôi đập càng mạnh dần. Tôi sắp tìm được sự thật, nếu trong phòng này có mẹ tôi ở đó thật, thì tôi phải hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện. Mặc dù đã tận mắt nhìn t hấy ngoài cửa sổ nhưng tôi vẫn nghi hoặc một chuyện vô lý ở đây. Đó là mẹ vừa ở nhà, đang ôm mặt khóc. Không có lẽ chỉ là giả vờ, chờ tôi đi ra khỏi cửa là lại nhanh chân chạy đi tìm hoan lạc với những người đàn ông khác sao. ??? Nếu thế thật thì tại sao lại là ông hiệu phó đang nằm bệnh ??? …Quá nhiều chuyện vô lý…