Phim sex vợ chồng trẻ buổi trưa xem sex làm tình

Chuyển Server Nếu Phim Load Không Được
SV X1 SV X3 SV HD
0 views
|

Phim sex vợ chồng trẻ buổi trưa xem sex làm tình hai vợ chồng làm tình, thủ dâm cho nhau trong khi đang xem sex. Sau khi đôi mắt đã quen với bóng tối, tôi nhìn thấy ở cái giường bệnh góc phòng, là một người gầy gò đang nằm không cử động, im lìm như một xác người đã chết… Tôi nuốt nước bọt cái ực, sau thoáng chút choáng váng vì sự kiện lạ lùng này, tôi định thần lại nhưng tim vẫn không khỏi đập mạnh. Tôi đi chầm chậm tiến dần tới giường bệnh…

Trong bóng tối mờ mờ, trước mắt tôi là 1 con người gầy gò, khuông mặt hốc hác và xanh xao đang nằm thoi thóp thở, thỉnh thoảng lại rên lên một tiếng nho nhỏ đứt quãng.

Ơ….Ợ….ợ….ợ…!!!
Ông hiệu phó, không hiểu tại sao lại ra nông nỗi này. Người gầy rộc đi tới mức không nhận ra, trí óc đã mơ màng như người sắp chết. Tại sao lại vậy ?

Tôi run run đưa tay lên nắm vào bàn tay gầy guộc của ông hiệu phó, một cảm giác lạnh ngắt truyền lại từ bàn tay của tôi, nhưng nhanh chóng được cơ thể tôi xua tan đi.

Không hiểu là có thể do hơi âm của tôi truyền vào qua tay ông hiệu phó, mà ông này trông có vẻ như đang tỉnh lại. Ông hiệu phó ú ớ vài câu rồi bỗng mở mắt ra, trong đôi mắt đó chứa đầy mê dại.

Bác…. – Tôi mở miệng nói – có chuyện gì xảy ra thế ?
Ông hiệu phó ngơ ngác nhìn, sau đó mới có vẻ nhận ra tôi. Ông này mỉm cười, lắc đầu không nói…

Sao bác lại bị như thế này ? không phải là chỉ bị gẫy tay hay sao ? ….

……….
Ông hiệu phó chỉ im lặng không nói gì, có lẽ là muốn giấu diếm. Tôi không vòng vo nữa, bất giờ hỏi luôn một câu để xem phản ứng của lão này thế nào.

Có phải mẹ cháu vừa ở đây phải không ?
Một thoáng hoảng hốt hiện ra trên khuôn mặt hốc hác của ông hiệu phó. Đúng, rõ ràng là tôi đã hỏi đúng câu hỏi rồi. Tôi có thể khẳng định chắc chắn vừa nãy mẹ tôi đã ở đây. Đúng lúc này, ông hiệu phó tưởng chừng như câm ấy, cố gắng mở miệng ra biện hộ cái chuyện mà ông này không muốn cho tôi biết:

Khụ…khu…Không..không có ai hết…!!!
Tôi không quan tâm tới lời nói dối trá của ông ta nữa, mà đang suy nghĩ mọi chuyện rối mù này là như thế nào. Bất giác tôi hỏi:

Tuấn ở đâu hở bác ? Hàng ngày nó vẫn ở đây chứ ?

Cạch…
Bỗng có tiếng động ở sau lưng tôi….

Tôi quay người lại, đứng ngay giữa cửa phòng là một bóng đen, vì nhìn ngược sáng nên tôi không rõ đó là ai, cho tới khi cái bóng đen đó mở miệng ra nói:

Ơ…Dũng…cậu…cậu…tới đây…à ?
Cái giọng ấp úng đó không thể lẫn đi đâu được, rõ là giọng thằng Tuấn mặt thộn. Nhưng sao hình dạng nó lại như thế này. Bình thường cái bóng dáng béo ục ịch của nó nhìn từ xa đã nhận ra được rồi. Thế mà bây giờ…